Tuesday, September 2, 2014

Tháng 9 đầu tiên...

Once upon a time là cụm từ dùng để bắt đầu một câu chuyện từ xa xôi lắm, cứ ngỡ đã 1 năm nhưng thực ra mới một tháng trôi qua. Tháng 9 đầu tiên đi du học xa nhà...

1 tháng ở vùng ven đô yên tĩnh này, hoạt động hàng ngày vẫn là chạy jogging ra bến xe bus để đi lên trung tâm, sau đó bắt 1 chuyến xe khác để đến trường. Quãng đường lên trung tâm thường tính bằng số bài hát nghe được từ ipod, hay số lần lập kỉ lục trong trò Diamond, cũng có khi là mấy trang tiêu thuyết cổ điển đọc vội. Với từng ấy thứ tiêu khiển đã khiến quãng đường 6km có cảm giác được rút ngắn hơn so với những ngày đầu khi tôi ngồi im lặng quan sát những người lên xe bus. Không giống như ở Việt nam, xe bus ở đây giống như một xã hội thu nhỏ, bạn sẽ gặp đủ thành phần, tầng lớp cũng như kiểu người ở đây, chỉ khác một chút là thêm chủng tộc nước ngoài. Họ là những người dân nhập cư (chủ yếu là người phụ nữ chùm khăn), người da đen (chắc cũng nhập cư vào đất nước Bắc Âu này), người châu Á (chủ yếu là người trung quốc), người dân bản địa và những người đến từ các đất nước châu Âu khác (vì họ khá lạnh lùng, đôi khi có vài ánh mắt kì thì người châu Á).

Trường học của tôi nằm sát một nhánh sông chảy ra biển, nhưng thực tế mọi người vẫn nghĩ là nằm bên cạnh biển (!!!), là trường có campus đẹp nhất của đất nước Bắc Âu này. Nếu bạn ngồi học trên thư viện, bạn có thể ngắm hoàng hôn trên biển qua khung cửa sổ (vì một mặt giáp biển của tòa nhà đều được làm bằng kính). Nếu bạn ăn trong cafeteria của trường, bạn có thể ngắm ánh mặt trời chiếu rọi trên mặt biển vào buổi trưa. Mùa hè có thể tắm nắng trên bãi cỏ sau trường và nhìn ra biển...Mùa đông tha hồ chơi ném tuyết đằng sau trường, hoặc nếu có đồ bảo hộ, bạn có thể dạo chơi trên mặt biển đóng băng...Mùa thu ngắm lá vàng rực sau trường cũng khiến bạn mê man trên thư viện và quên mất việc học của mình. Tôi khá là yêu ngôi trường bé nhỏ và thơ mộng này.

Tháng 9 mùa thu ấy, tôi đã được ngắm mùa thu đẹp nhất đất nước Bắc Âu...bầu trời trong vắt và xanh biếng biếc, không một gợn mây, gió thổi nhè nhẹ và lá vàng rực khắp nơi. 

Monday, August 25, 2014

PHỐ KHÔNG MÙA...


Hình như Hà Nội vào thu. Lòng chợt  buồn man mác, và bỗng dưng muốn nghe những bài hát về mùa thu Hà Nội, những con phố dài chìm trong mùa thu...Dù nơi đó ồn ào, náo nhiệt, nóng nực và biết bao chuyện mệt mỏi khác nhưng khi xa vẫn nhớ. 

Nhớ những lúc nó đáng yêu và dịu dàng đến thế, dù khi ở gần chỉ biết nó đầy những bon chen và mệt mỏi...Hóa ra tôi cũng yêu nó đấy chứ. Tôi cứ mơ ước đến mùa thu châu Âu lá vàng rực cả con phố, mơ ước đến mùa đông bắc Âu, tuyết rơi lạnh lẽo, hay mùa hè trong vắt, xanh mượt của xứ nam Âu...Dù ở những nơi đẹp đẽ nhất, lãng mạn nhất...tôi vẫn thầm nhớ Hà Nội rất nhiều. 

Có những điều nhỏ nhặt và vô cùng bình thường nhưng nó đã gắn bó với tôi bao năm qua. Là những buổi chiều thu đi làm về muộn, tôi vẫn thong dong quanh hồ Tây để hít hà hương sen còn sót lại cuối hè...Là những tối mùa thu, gió chiều chạy dọc đường Hoàng Diệu, tôi vừa đi vừa khẽ hát theo nhạc trong chiếc điện thoại... Là những chiều muộn chớm đông khi có gió heo may về, tôi hồi hộp chờ đến sinh nhật tháng mười Hai... 

Nhiều lắm những điều vụt vặt, tưởng sẽ quên, đã quên...vậy mà lại nhớ nhiều đến thế dù bao năm tháng đã qua. Thói quen là vậy...Hóa ra đã thích, đã yêu thì sẽ mãi nhớ nhiều...Những thứ đẹp đẽ, ảo ảnh xa xôi, những điều chưa đạt được tưởng chừng rất muốn có kia, đến khi đạt được lại nhớ những điều bình thường. Có lẽ tình yêu cũng vậy...Hãy yêu những điều nhỏ nhoi, tầm thường bên cạnh mình...Dù sao ai cũng đều có và chỉ có một nơi thuộc về mà thôi...

CHUYẾN ĐI ĐÀU TIÊN...

Với tôi, khi chuẩn bị cho những chuyến đi của mình, tôi mang một cái đầu rỗng để đón nhận những trải nghiệm mới của riêng mình. Để không bị ảnh hưởng bởi sự chê bai của ai hay sự ca tụng quá tuyệt vời của một quyển sách hồi ký nào đó. Bạn có thể chê tôi nhưng đó là cách mà tôi tìm kỷ niệm cho riêng mình. Ngoài những tìm hiểu cơ bản về mỗi nơi tôi đến, tôi sẽ để tâm trạng của mình hoàn toàn thoải mái, và sẵn sàng đón nhận những điều mới mẻ đến với mình trong cuộc hành trình. 

Đó sẽ là những chuyến đi tôi không thể nào quên, khi cùng nhóm bạn rong ruổi trên xe oto đi qua các nước Đức, Hà Lan, Bỉ và Luxembourg, cùng nhau ngủ trong xe o một trạm dừng chân ở Hà Lan, cùng đón hoàng hôn trên biển ở Rotterdam hay la cà ở một thị trấn nhỏ mà vô cùng xinh xắn ở Đức, cùng uống bia Bỉ đến mức bị dị ứng ở Burger King gần sân bay, hay vệ sinh buổi sáng ở một nhà ga lớn gần Rotterdam...

Là chuyến du lịch rong ruổi ở Italia của 2 cô gái, với ý tưởng và lịch trình gồm mua vé may bay và vé tàu được thực hiện trong 3 ngày. Đó là 1 tuần đẹp trời ở Ý...chúng tôi tìm thấy những vẻ đẹp không còn cổ kính hay lãng mạn như trong những bộ phim hay cuốn tiểu thuyết tôi từng đọc mà thay vào đó là hiện thực...Nhưng vẫn có nét đáng yêu nhất định...tôi sẽ nhớ buổi tối 2 đứa lang thang trên phố tìm khách sạn...hay một buổi chiều rong ruổi khắp Rome để tìm Cossoleum với chiếc bản đồ chi chít con đường chằng chịt, và đặc biệt buổi tối anh chàng người Ý điển trai và vô cùng tốt bụng khi tự nguyện dẫn chúng tôi đến Trevi fountain, và tôi đã ước sẽ gặp lại anh...

Sunday, April 20, 2014

C H U Y Ế N Đ I

Ước mơ Châu Âu...


Ước mơ đến Châu Âu là ước mơ của hầu hết các cô gái trong đám bạn của tôi...và cả những chị gái đồng nghiệp của tôi...Nó giống như American dream của các chàng trai vậy. Châu Âu là một lục địa già, vẫn còn mang những nét cổ kính, lãng mạn và hoài cổ mà bất cứ cô gái nào cũng muốn đến tận hưởng điều đó. Để tham quan các cung điện, lâu đài, loanh quanh trên các con đường nhỏ lát đá trong khu phố cổ, mua sắm ở khu phố trung tâm, hoặc dạo quanh các công viên đầy hoa, ghé vào quán cafe vỉa hè, hay ăn kem và ngồi tắm nắng ở những quảng trường đông người. Các cô gái như cảm nhận được cảm giác quý tộc, tiểu thư khi đi đến Châu Âu, bởi mỗi thứ ở đây được tả là trang nhã, thanh cao và con người thì lịch thiệp và văn minh...